Blogger Widgets

Wednesday, May 8, 2013

Báo New York times: Lê- Nin chết vì bệnh giang mai!?

QLB Những lời đồn đoán được lưu truyền trong nhiều thập kỷ, nói rằng Lê-nin, người sáng lập Đảng Bolshevik và nhà nước Xô viết, đã mắc phải bệnh giang mai trong suốt sự nghiệp của minh. 
Trong một bài báo trên tạp chí Thần kinh học châu Âu, ba bác sĩ Israel thông qua các tài liệu lịch sử đã chẩn đoán rằng có thể Lê-nin đã bị nhiễm bệnh qua đường tình dục ở châu Âu trước khi ông lãnh đạo cách mạng tháng 10 năm 1917. Các tác giả viết: không lâu sau thắng lợi của cách mạng XHCN, bệnh tình của ông gia tăng dẫn đến sự suy giảm sức khỏe trong đau đớn và năm 1924 ông qua đời. 
Ý tưởng này không hoàn toàn mới. Mặc dù trước đây Liên Xô có những nỗ lực bảo toàn một bức màn bí mật xung quanh nhân vật chính trị trung tâm này, người ta đã đồn đại từ lâu rằng Lê-nin đã phải chống chọi với căn bệnh giang mai.Các tác giả đặt câu hỏi về tầm quan trọng của vấn đề này đối với đời sống xã hội. Làm thế nào xã hội hiện đại có hiểu biết đầy đủ về sức khỏe của nhà lãnh đạo? 
Tác giả của nghiên cứu, TS Vladimir Lerner, người đứng đầu bộ phận tâm thần học tại Trung tâm sức khỏe tâm thần Be’er Sheva ở Israel nói: 
- Nếu bạn đưa hồ sơ của Lê-nin, giấu tên Lê-nin, cho một chuyên gia về thần kinh và bệnh truyền nhiễm, vị chuyên gia sẽ nói: đó là giang mai. 
Tác giả cũng đề xuất một cách có thể giải quyết vấn đề là tiến hành xét nghiệm bộ mẫu từ bộ não Lê-nin, hiện đang được lưu trữ tại Moscow. 
GS-TS Elier Witztum, chuyên gia về tâm thần học tại đại học Ben-Gurion (Israel) nói rằng: “Hoài nghi là lành mạnh, vấn đề là có rất nhiều câu hỏi về y học phải được trả lời”. 
Lê-nin được 53 tuổi khi qua đời, sau khi chiến đấu với một căn bệnh bất thường làm cho ông dần dần suy kiệt. Cái chết của ông đã được cho là bởi xuất huyết não, đột quị, giang mai, suy nhược, xơ cứng mạch máu não. 
 
Lê-nin năm 1923. Nguồn ảnh: wikipedia 
Điều khó khăn là bệnh giang mai có triệu chứng giống nhiều căn bệnh khác, vì vậy nó được gọi là “kẻ bắt chước hoàn hảo”. 
Sự nhiễm trùng được gây ra bởi khuẩn xoắn Treponema, ban đầu như một vết viêm loét, sau đó lây lan khắp cơ thể, kể cả bộ não. Sốt, phát ban sâu rộng, dẫn dến một tình trạng bất thường. Người mắc bệnh giang mai có thể có những thời gian xen kẽ giữa những cơn bệnh và tình trạng sức khỏe bình thường. Khi cơn bệnh xảy ra, các triệu chứng có thể trầm trọng, bao gồm đau đầu, rối loạn thần kinh, rối loạn tiêu hóa, đau cơ, đau khớp. 
Trong giai đoạn cuối của bệnh giang mai, thường khoảng 20 năm sau khi nhiễm bệnh, nạn nhân có biểu hiện tính khí thất thường, trầm cảm, mất trí nhớ, hôn mê xen lẫn những cơn bùng nổ sáng tạo. Tim mạch bị tổn hại, dẫn đến tê liệt, phình động mạch hoặc đột quị. 
Cho đến khi penicillin ra đời trong Thế chiến II, căn bệnh này là không thể chữa khỏi. 
Bệnh của Lê-nin có tiến triển giống bệnh giang mai, ông bị động kinh thường xuyên, đau đầu dữ dội, kèm những cơn buồn nôn, mất ngủ và tê liệt một phần cơ thể. Trong khi Stalin đang âm mưu nắm quyền kiểm soát Đảng cộng sản thì Lê-nin trong tình trạng đan xen giữa sáng suốt và bất lực. Nhiều khi, ông không thể đi bộ hoặc nói chuyện mà không có sự giúp đỡ. 
Theo TS Robert J. Service, giáo sư về Lịch sử Nga ở trường Cao đẳng St Anthony, Oxford, thì Lê-nin đã hai lần yêu cầu thuốc độc để kết thúc cuộc sống, một yêu cầu đáng chú ý đối với một người đàn ông mà tên tuổi đồng nghĩa với đấu tranh. 
Dưới sự kiểm soát của Đảng CSLX, nhiểu chi tiết được giữ bí mật. Nhưng thời gian đã hé lộ nhiều vấn đề, và các tác giả đã thu được nhiều bằng chứng khác nhau, trong đó nhiều tài liệu có được từ sau khi nhà nước cộng sản sụp đổ, để làm căn cứ cho nghiên cứu của họ. 
Bà Deborah Hayden, tác giả cuốn sách “Thiên tài, sự điên rồ và những bí ẩn của bệnh giang mai” (2003) cho biết: “Theo một số người viết tiểu sử của Lê-nin thì các bác sĩ chứng kiến cái chết của ông cho rằng ông bị giang mai”. 
Bà Hayden cho biết bà rất ấn tượng về các bằng chứng của các chuyên gia bệnh giang mai nổi tiếng nghiên cứu về trường hợp Lê-nin. Bà lưu ý rằng một số tài liệu cho thấy Lê-nin đã được điều trị với thuốc salvarsan, một loại thuốc đặc trị đối với căn bệnh này. Bà cho rằng chẳng có lý do nào ngoài bệnh giang mai để dùng loại thuốc đặc trị đó. 
TS Frances Berstein, trợ lý giáo sư tại Đại học Drew, chuyên về tình dục và sức khỏe cộng đồng trong thời kỳ Xô viết cho biết: bệnh hoa liễu là một vấn đề gai góc dưới chế độ Nga hoàng. Sau cách mạng, Bộ Y tế Liên xô đã đặt ra việc giáo dục giới tính, mở chiến dịch điều trị giang mai và giảm bớt kỳ thị đối với bệnh này. Trong bối cảnh đó, thật là mỉa mai cao độ khi nói rằng Lê-nin chết vì bệnh giang mai. 
Bà Hayden nói rằng nhiều người bị giang mai đã không rơi vào tình trạng tê liệt toàn bộ hoặc mất trí nhớ, ngược lại còn có thể có sự sáng tạo mãnh liệt trước khi chết. 
Hiện nay, mô não của Lê-nin vẫn còn được lưu giữ tại Viện Não Moscow, nơi mà trong thời kỳ đầu tiên của Xô viết, nó được cắt lớp trong nỗ lực tìm lời giải thích về “giải phẫu học” cho thiên tài. 
Các tác giả kết thúc bài báo bằng cách cho rằng việc xét nghiệm các mô có thể tìm thấy AND của bệnh giang mai và mang lại một câu trả lời dứt khoát. 
Tuy nhiên, đã có những bất đồng. Một giáo sư của Viện Não Moscow nói: “ Chúng tôi không có bất kỳ mong muốn và cũng chẳng có thời gian để thảo luận việc này. Đơn giản là chúng tôi không muốn đào xới lại quá khứ”. 
Nguồn: The New York Times

1 comment:

Việt Hoàng said...

Hình như, đang có những thông tin "Bác Hồ vĩ đại" của chúng ta cũng bị "làm giả", là "Made by china" đó. Các bác cất công nghiên cứu xem sao!? (HCM không phải là Nguyễn Ái Quốc!?).