Blogger Widgets

Tuesday, October 15, 2013

Việt Nam cần đột phá “công nghệ” chính trị

QLB 
Chúng ta đang chứng kiến một số hiện tượng “diễn biến” đên bất ngờ. Trên thế giới thì Trung Quốc tiến vọt về kinh tế do từ bỏ CN Mác Lê, mở cửa hội nhập với phương Tây, nhưng không thực hiên Tự do Dân chủ Nhân quyền, Đa nguyên thực chất, từ đó chủ nghĩa phong kiến bành chướng bá quyền Đại Hán được dịp khôi phục. Đó là một điều bất ngờ đối với thế giói văn minh và đối với ngay cả nhân dân Trung Quốc. Thế giới Tư bản, đứng đầu là Mỹ, sau gần hai thế kỷ tiến bộ vượt bực cả về chính trị lẫn kinh tế, xã hội, KHKT, v.v. . . , nhưng, ngoài những khuyết tật bản chất của CNTB còn rơi rớt lại, do quá chủ quan, kiêu ngạo và thiếu tầm nhìn xa . . .(một “đẳng cấp” cao hơn của những khuyết tật chính trị xã hội) nên đã xa lầy vào cuộc khủng hoảng chưa từng có về cơ cấu tài chính, phân phối thu nhập, sản xuất, tiêu sài, hưởng thụ trên mức tự làm ra quá nhiều. Còn quá trình Dân chủ hoá trên thế giới được coi là xu thế thời đại, nên những sự kiện phức tạp bất ngờ nẩy sinh không phải là từ bản chất tốt đẹp và đương nhiên của xu thế Dân chủ hoá này, mà là các lực lượng tiến bộ đổi mới ở các nước chậm tiến gần như chưa đủ (chưa chuẩn bị đủ) trí tuệ và kinh nghiệm đấu tranh, khó lường hết những phức tạp khó khăn của khuyết tật thâm căn cố đề độc tài, mất dân chủ của giới câm quyền, hoặc thói quen làm nô lệ đã thấm đến tận từng người dân đã quá kèo dài ở những nơi này . . .nên không ít người đặt dấu hỏi vào sự “tất yếu” của những bước tiến hoá, còn lực lượng bảo thủ thì dựa vào những khó khăn trục trặc cụ thể để bảo vệ những quan điểm lạc hậu, cố hữu! Trong nước ta, một tổng hợp hỗn tạp các vấn đề, từ rất văn minh tiến bộ hiện đại và cả những rất lạc hậu trì trệ bảo thủ ghê gớm của thế giới đang diễn ra lộn xộn tại đây. Chính đó là nguyên nhân của những khó khăn khôn lường mà chúng ta đang gặp phải. Một mặt, chúng ta không thể đòi hỏi giai cấp công nhân VN (như định nghĩa và thực chất của nó) có thể sáng suốt tài giỏi lãnh đạo được công nghiệp hoá, hiện đại hoá VN, tiến tới nền kinh tế trí thức để VN trở thành văn minh, giầu có (như ghi trong cương lĩnh của các Đảng CS). Nhưng mặt khác, tầng lớp ưu tú của Việt Nam (cả mới lẫn cũ, trong lẫn ngoài nước), dưới thể chế “Đảng chủ” giống như ở đất nước Xô viết đàn anh trước đây, không được giai cấp công nhân “lãnh đạo” thừa nhận là đội ngũ tiên phong, ưu tú và do đó trên thực tế không được các tổ chức Đảng trọng dụng, ngay cả khi họ đề xuất góp ý kiến xây dựng và phản biện rất tâm huyết. Dưới sự lãnh đạo độc đảng toàn trị của giai cấp công nhân, sau gần 40 năm hoà bình xây dựng, xã hội VN ngày càng đi vào ngõ cụt, mấp mé của sự hỗn loạn. Đảng CS VN hiện giờ cũng đã thấy rõ tình hình đó và nguy cơ mất vị trí lãnh đạo.

Nhưng sửa chữa thế nào thì lại là vấn đề khác. Về tổng thể thì cần nhận thức rằng, mục tiêu “Dân giầu, nước mạnh, xã hội tự do dân chủ, công bằng, văn minh” (XHCN hay XHDC) thì gần như nước nào, hay dân tộc tiến bộ nào cũng có, nhưng họ không cần nói nhiều. Cái khác nhau quan trọng (ăn nhau) gốc rễ là ở “công nghệ” thực hiện mục tiêu (mà ta quen gọi là “đường lối” cách mạng) mà thôi ! Cần thừa nhận rằng, “công nghệ” thực hiện ở bên TBCN là thực tế, thông minh tiên tiến hơn hẳn phần còn lại của thế giới (vì họ Dân chủ, cạnh tranh công khai, minh bạch, tam quyền phân lập, thựơng tôn pháp luật . . .). Quả thật, rất nhiều nước TBCN (dù vẫn còn rất nhiều trục trặc cụ thể) đang dẫn đầu thế giới hầu như toàn diện, vì vậy họ đang như cục nam châm cuốn hút tất cả những ai mong có một cuộc sông sung sướng hơn, kể cả nhiều con cái các lãnh tụ cộng sản ! Ở đây, tôi chỉ muốn nói thêm đến cái diễn biến “đặc thù” riêng có của Việt Nam, mà tôi đã kịp viết nguyên nhân của nó trong bức thư gửi Tổng thống Obama và nguyên thủ các nước có liên quan (đồng gửi Chủ tịch Trương Tấn Sang và lãnh đạo Đảng CS VN) từ giữa tháng 5, 2013, trước khi Chủ tịch nước sang thăm Mỹ ít ngày (xin xem phụ lục phía dưới trước khi đọc tiếp).

Tôi nghĩ rằng, cùng với việc thừa nhận lãnh đạo và nhân dân Việt nam có nhiêù sai lầm yếu kém chủ quan và VN cũng nhận thức được rằng “kẻ thù lớn nhất của đời người là chính mình”, nhưng dù vậy, đối với Việt Nam, cội nguồn của những yếu kém sai lầm đó phần lớn lại đến từ những sai lầm, thói xấu phổ biến từ bên ngoài, nói khác đi, Việt nam chính là nạn nhân tệ hại của một thế giới lạc hậu sai lầm kéo dài, ngay cả hiện nay. Có lẽ chính vì có thể dựa trên những suy tư đó mà gần đây, mặc dù Việt nam không những không có những thành tích xuất sắc gì nhiều như mấy chục năm trước, thậm chí xã hội còn thể hiện sự kém cỏi và thoái hoá trông thấy, nhưng rất nhiều nước văn minh trên thế giới đã và đang tỏ rõ sự thông cảm, liên kết, nâng đỡ và thậm chí hỗ trợ Việt Nam khá nhiệt tình. Không phải ngẫu nhiên các nước lớn tư bản chủ nghĩa, như là Mỹ và Pháp chẳng hạn, gần đây lại ký kết hợp tác toàn diện và chiến lược với Việt Nam. Đây là dấu hiệu của một “suy tính chân thành thông minh” của các dân tộc văn minh trên thế giới.

Để đón nhận có hiệu quả bàn tay thân thiện mới này của thế giới văn minh, điều quan trọng đầu tiên là Việt nam đừng hiểu nhầm, rằng mình gần đây đã có nhiêù sự tài giỏi hay ho gì đã cuốn hút họ, mà nên hiểu là thế giới đã thấy được tiềm năng sức mạnh còn tiềm ẩn của Dân tộc Việt. ! Vì vậy để đón nhận được tinh thần và nội dung hợp tác có hiệu quả của các nước văn minh trên thế giới, điều quan trọng đặc biệt là Việt nam cần rất cương quyết từ bỏ những tư duy và thể chế lạc hậu vốn bị mê muội vận dụng lâu năm của mình (tức thể chế “Đảng chủ” xuất sứ CN Mác - Lê), mà cần rất khiêm tốn, thực sự cầu thị, học hỏi những mặt tốt (công nghệ thực hiện) của các thể chế Dân chủ tự do bình đẳng nhân quyền, công khai minh bạch trên thế giới. Tóm lại, muốn hội nhập tốt và tiếp nhận sự giúp đỡ hỗ trợ có hiệu quả của thế giới văn minh, thì bản thân người Việt Nam mình, Đảng lãnh đạo của mình cũng phải tự “Đột phá bản thân”, dừng tiếp tục lầm lẫn tự phụ về mục tiêu nữa để tương thích tối đa (có cùng công nghệ) với các đối tác thân thiện văn minh trên thế giới ! Đây chính là cơ hội vàng của Việt Nam. Hy vọng rằng niềm thương tiếc Đại tướng Võ Nguyên Giáp, quyết tâm noi theo tấm gương vô song của Người sẽ giúp tất cả chúng ta “Đột phá” được chính mình để cùng đưa dân tộc vươn tới xứng đáng với truyền thống vinh quang của cha ông chúng ta.

Vũ Duy Phú

Phụ lục: 

Kính gửi Ông Obama và nguyên thủ các nước có liên quan 

Với sự kính trọng đặc biệt, tôi xin trình bầy với các ông một việc như sau.

Hồ Chí Minh, với “Luận cương cách mạng dân tộc dân chủ” (không theo đường lối Quốc tế Cộng sản) nên đã bị Stalin cử cán bộ cộng sản chính hiệu của mình đến tịch thu tài liệu, sau đó với Tuyên ngôn độc lập, Hiến pháp năm 1946 theo mô hình của Pháp và Mỹ, và Chính phủ đa nguyên, đa đảng được lập ra lần đầu tiên ở VN, sẵn sàng gia nhập Liên hiệp Pháp, điều đó khẳng định rằng, Hồ Chí Minh – Việt Nam, nếu không bị Pháp với sự giúp sức của Mỹ xâm lược trở lại (1946), thì Việt Nam, dưới sự lãnh đạo của Hồ Chí Minh, đã là một nước theo đường lối Tự do Dân chủ Cộng hoà, Nhân quyền đa nguyên, không bị rơi vào quỹ đạo Nga Xô và Trung cộng (vì năm 1949 mới ra đời). Mọi sự rắc rối, nhầm lẫn tệ hại và tai hoạ khủng khiếp xẩy ra ngay sau thắng lợi cách mạng 1945 và cho đến tận hôm nay là do sai lầm chiến lược tệ hại của Mỹ và Pháp đối với Việt Nam từ thủa ấy! Vì bị buộc phải dựa và Nga Xô và Trung cộng để bảo vệ nền độc lập non trẻ, tức là bị buộc phải dựa vào những chế độ độc đảng toàn trị mất dân chủ, nên cuối cùng VN đã buộc phải bị động từ bỏ mục tiêu trở thành một nước tự do dân chủ đa nguyên (để từ đó có thể thật sự hoà cùng trào lưu văn minh thế giới), đã buộc phải bị động trở thành một nước độc đảng toàn trị như đã thấy . . .nên đã vấp rất nhiều sai lầm, khuyết tật, như đã và đang xẩy ra. Nay việc khắc phục những tư duy và thói quen sai lầm đã kéo dài ăn sâu đến tận từng người dân của VN là hoàn toàn không phải dễ, cần có thời gian, và theo tôi trách nhiệm tinh thần và nhân đạo của Pháp và Mỹ, chừng mực nào đó còn là của cả nước Nga tiến bộ hiện nay, và nhiều đồng minh của Mỹ tham chiến tàn sát nhân dân VN, đối với câu chuyện này vẫn còn rất nặng nề, không thể thoái thác!.(Ai cũng biết rằng, do có cuộc chiến tàn phá khốc liệt tại Việt Nam mà nhiều nước đã được dịp phát triển kinh tế như một hệ quả liên đới và ngẫu nhiên ! )

Trong khi ở Syry, chính quyền đương thời thối nát bị nhân dân một nửa nước nổi lên chống lại, đấy là việc của nội bộ nước họ, (theo tôi, ông Alasat phải từ chức là hợp lý nhất), vậy mà đông đủ các nước phát triển, trong đó có Pháp và Mỹ đang cố sức giúp gỡ rối cho họ (tuy việc đó là cần thiết). Còn đối với Việt Nam, tại Việt Nam hiện nay, Trung quốc- một nước lớn gấp VN gần mười lăm lần, lại cùng là uỷ viên Hội đồng bảo an với Mỹ, Pháp, Anh và Nga, đang làm bao điều sai trái với luật pháp quốc tế, rất thất nhân tâm vô nhân đạo đối với nhân dân VN, với nước VN, tạo quan hệ rất bất công, nguy hiểm giữa 2 nước thành viên LHQ, thì các ông gần như bỏ mặc, hoặc gần như “trung lập” giữ gìn quan hệ ! Hoặc là lên tiếng giúp đỡ cho phải phép !

Trong khi việc sử dụng vũ khí hoá học ở Syri mới đang là hiện tượng đáng nghi ngờ (tháng 5 trở về trước), thì thế giới đã lo lắng đến mức đe doạ thẳng tay trừng phạt (việc đó có thể là cần thiết) , còn hậu quả đau thương tàn khốc do hàng ngàn tấn vũ khí hoá học đã công khai, nhẫn tâm trải xuống Việt Nam và còn đang gây hậu quả thảm hại thì lại bị thế giới văn minh coi là chuyện đã qua !

Tôi thấy những điều đó là rất bất công. Tôi xin khẩn thiết kiến ghị với các ông, hãy vì chuộc lại sai lầm cũ của mình đối với nhân dân Việt nam mà ra tay ngăn cản thực sự trước sự lấn át, chèn ép và xâm lược, trắng trợn vi phạm luật pháp quốc tế của Trung Quốc đối với Việt nam. Đây không chỉ là sự rửa tội lỗi lầm nhân đạo và sai lầm chiến lược rất lớn trước kia của thế giới văn minh đối với Việt Nam, mà còn là trách nhiệm của những Uỷ viên Hội đồng bảo an của LHQ trước những hành động sai trái rất rõ ràng với luật pháp quốc tế của một thành viên quan trọng trong tổ chức này!

Tôi vẫn ghi nhớ những câu nói bất hủ trong các diễn văn của Ông Obama, như có lần ông đã nới: "An ninh lâu dài của chúng ta sẽ có được không phải từ khả năng gây ra nỗi sợ hãi đối với các dân tộc khác mà thông qua khả năng đáp ứng niềm hy vọng của họ. Và công việc đó sẽ được thực hiện tốt nhất thông qua sức mạnh của sự chính trực và nhân phẩm của người dân Mỹ". Hoặc trong diễn văn đầu năm 2013: “Trên hết, Mỹ cần phải tiếp tục là ngọn hải đăng cho tất cả những ai tìm kiếm tự do trong thời kỳ thay đổi mang tính lịch sử này”. Việt Nam đấu tranh kiên cường mấy chục năm nay để dành lấy quyền tự do thật sự trong ngôi làng toàn cầu, mà đến nay vẫn chưa đạt được. Vì vậy, tôi không chỉ nhìn lên phương Bắc để hy vọng vào những trái tim con NGƯỜI còn đang hiện hữu nơi đó, mà cũng đồng thời đang hướng về các nước phát triển, trong đó dẫn đầu là nước Mỹ, như là hướng về những ngọn hải đăng cho niềm hy vọng của đất nước mình.

Tôi xin mạn phép nhắc các Ông cần quan tâm nhiều hơn đến sự hung hăng quá trớn mất cả lý trí lẫn xúc cảm của Trung Nam Hải, không chỉ vì quyền lợi của riêng Việt Nam, mà là vì nền hoà bình và công lý chung trên thế giới, vì tương lai của toàn thể Loài người những thế kỷ sắp tới trên hành tinh. Tôi cũng xin nhắc lại những lời bàn rất chí lý của nhiều công dân chính trực của nước Mỹ nói với ông, rằng ông đã cam kết quá mạnh mẽ với những thứ còn mơ hồ, như vũ khí hạt nhân của Ỉran, của Triều tiên, vũ khí hoá học của Syri . . .nhưng ông lại rất e dè trước những biểu hiện vô luân, vi phạm luật pháp quốc tế rảnh rành tại Đông Nam Á và một số nơi khác. Người dân Mỹ cũng đã bàn thảo với ông rằng, đối với sự nghiệp bảo vệ lòng chính trực và công bằng của công dân Mỹ và của các nước, đặc biệt là bênh vực và bảo vệ các nước nhỏ yếu, thì 1+1+1+1 sẽ lớn hơn 4 rất nhiều. Tôi thật bất nhã khi nhắc lại những điều trên với một Tổng thống đã nhiều năm và hiện vẫn là nhân vật số một trong danh sách những người tài năng nổi tiếng nhất của thế giới. Sở dĩ tôi dám mạnh dạn như vậy, là bởi vì tôi rất tin ở trí tuệ khá đặc biệt và trái tim nhân hậu của ông, người mà tôi vẫn nhiệt tình ủng hộ bằng thư từ qua lại ngay từ những ngày ông còn đang vận động tranh cử để trở thành tổng thống nước Mỹ vĩ đại.

Xin gửi tới các ông lời chào rất kính trọng.

Hà Nội, ngày 15 tháng 5, năm 2013

Vũ Duy Phú, một công dân hành tinh.

TB: Xin phép ông cho công bố bức thư ngỏ này trên trang mạng của tôi.

Tôi nghĩ rằng, cùng với việc thừa nhận lãnh đạo và nhân dân Việt nam có nhiêù sai lầm yếu kém chủ quan và cũng nhận thức được “kẻ thù lớn nhất của đời người là chính mình”, nhưng dù vậy, đối với Việt Nam, cội nguồn của những yếu kém sai lầm đó phần lớn lại đến từ những sai lầm, thói xấu phổ biến từ bên ngoài, nói khác đi, Việt nam chính là nạn nhân tệ hại của một thế giới lạc hậu sai lầm kéo dài, ngay cả hiện nay. Có lẽ chính vì có thể dựa trên những suy tư đó mà gần đây, mặc dù Việt nam không những không có những thành tích xuất sắc gì nhiều như mấy chục năm trước, thậm chí xã hội còn thể hiện sự kém cỏi và thoái hoá trông thấy, nhưng rất nhiều nước văn minh trên thế giới đã và đang tỏ rõ sự thông cảm, liên kết, nâng đỡ và thậm chí hỗ trợ Việt Nam khá nhiệt tình. Không phải ngẫu nhiên các nước lớn tư bản chủ nghĩa, như là Mỹ và Pháp chẳng hạn, gần đây lại ký kết hợp tác toàn diện và chiến lược với Việt Nam. Đây là dấu hiệu của một “suy tính chân thành thông minh” của các dân tộc văn minh trên thế giới.

Để đón nhận có hiệu quả bàn tay thân thiện mới này của thế giới văn minh, điều quan trọng đầu tiên là Việt nam đừng hiểu nhầm, rằng mình có nhiêù sự tài giỏi hay ho gì đã cuốn hút họ, mà nên hiểu là trái lại ! Vì vậy để đón nhận được tinh thần và nội dung hợp tác có hiệu quả của các nước văn minh trên thế giới, điều quan trọng đặc biệt là Việt nam cần rất cương quyết từ bỏ những tư duy và thể chế lạc hậu vốn bị mê muội vận dụng lâu năm của mình (tức thể chế “Đảng chủ” xuất sứ CN Mác - Lê), mà cần rất khiêm tốn, thực sự cầu thị, học hỏi những mặt tốt (công nghệ thực hiện) của các thể chế Dân chủ tự do bình đẳng nhân quyền, công khai minh bạch trên thế giới. Tóm lại, muốn hội nhập tốt và tiếp nhận sự giúp đỡ hỗ trợ có hiệu quả của thế giới văn minh, thì bản thân người Việt Nam mình, Đảng lãnh đạo của mình cũng phải tự “Đột phá bản thân”, dừng tiếp tục lầm lẫn tự phụ về mục tiêu nữa để tương thích tối đa (có cùng công nghệ) với các đối tác thân thiện văn minh trên thế giới ! Đây chính là cơ hội vàng của Việt Nam. Hy vọng rằng niềm thương tiếc Đại tướng Võ Nguyên Giáp, quyết tâm noi theo tấm gương vô song của Người sẽ giúp tất cả chúng ta “Đột phá” được chính mình để cùng đưa dân tộc vươn tới xứng đáng với truyền thống vinh quang của cha ông chúng ta.

Vũ Duy Phú

4 comments:

Anonymous said...

Coc ngoi day gieng
Coi chuyen minh la quan trong
Well
My can thiep vao Syria, khong phai vi My thuong dan Syria, ..ma vi vi the quyen loi cua My o Trung Dong,
Vu khi hoa hoc chi la mot cai co

Chac

Hien Ho said...

Human Rights Violation in Vietnamese Court will happen?
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập- Tự do- Hạnh phúc
-----o0o----

Bạc liêu, ngày 1 tháng 10 năm 2013

Tôi tên: Hồ Thị Thái Hiền- SN 1981
Trú tại: Số 24 Trần Quang Diệu, khóm 10, phường 1, thành phố Bạc Liêu, tình Bạc Liêu.


Theo Thông Báo Về Việc thụ lý vụ án của Tòa Án Nhân Dân Thành Phố Bạc Liêu số: 92/TB-TLVA do thẩm phán Châu Minh Nguyệt ký ngày 16/10/2013 thì trong thời hạn 15 ngày kể từ ngày nhận được thông báo này, tôi phải nộp cho Tòa án: Văn bản ghi ý kiến của mình đối với người yêu cầu khởi kiện và các tài liệu chứng cứ liên quan.


Nếu tòa án nói đến các tài liệu chứng cứ liên quan thì xin quý tòa hãy đưa giám đốc Eximbank Bạc Liêu hồi xưa tên là: Nguyễn Mạnh Triều đến Tòa để làm rõ vụ việc theo chứng cứ liên quan vì người mới thì không có liên can đến vụ án này vì pháp luật là phải có chứng cứ và nguồn căn, Do án tại hồ sơ nên tôi đã trình bày miêu tả toàn bộ sự việc 1 cách chính xác, khách quan, rõ ràng và có chứng cứ như: ghi âm, văn bản, nhật ký làm việc theo trình tự thời gian. Xin Tòa hãy xâu chuỗi các sự kiện lại 1 cách logic.
Theo thẩm phán Châu Minh Nguyệt, Tòa sẽ hòa giải 3 lần mới đưa ra xét xử nhưng hòa giải lần đầu nguyên đơn đã ký tên kiện tôi là ông Nguyễn Mạnh Triều đã không xuất hiện.
Theo ý kiến người dân và theo pháp luật thì Tòa nên giải quyết sự việc đúng hoặc sai theo chứng cứ logic chứ đừng nên có hiện tượng xử ép theo 1 phía vì Tòa không phải có trách nhiệm đòi nợ thuê. Thí dụ: người ta rút tài khoản, rút lương mấy người, mấy người nghĩ sao? Trong những việc đó tôi làm sai nguồn căn là do đâu?
Thí dụ người ta sửa chứng từ, ngụy tạo hồ sơ và chứng cứ giả…thí dụ quý vị là kế toán trưởng thì quý vị nghĩ sao?
Tôi đã làm việc có nhiệt huyết và theo những tinh thần trách nhiệm thì họ phải bồi thường danh dự tổn hại cho tôi.
Tôi không có tự ý nghỉ việc nhưng họ cắt chức, rút hết tiền của tôi thì thu nhập, nguồn thu của tôi đâu mà tôi đóng doanh thu cho ngân hàng? Người dân lương thiện sống nhờ đồng lương nhưng mấy người rút hết của người ta, ép con dân mất việc. Mấy người có nghĩ thời gian qua con người ta sống sao không? Vì luật pháp là phải bảo vệ quyền làm việc của công dân bị người khác tước đoạt 1 cách vô lý.
Trong lần hòa giải đầu tiên ngày 16/8/2013, tôi đã cung cấp cho chị Châu Minh Nguyệt (thẩm phán kiêm phó chánh án TANDTPBL- Tỉnh Bạc Liêu) các tài liệu, chứng cứ sau:
1. Bản tóm tắt logic và xâu chuỗi các sự kiện, nguồn căn vì pháp luật là phải có chứng cứ và nguồn căn.
2. Tôi không đồng ý với kết quả số: 92/2013/TB-TA về việcThông Báo về phiên hòa giải là không hòa giải được là sai vì đương sự có liên quan khởi kiện tôi đã không xuất hiện. Và tôi cũng đã trình bày với Thẩm phán Nguyệt rằng:
Trước khi xét xử, bị đơn có quyền yêu cầu tòa án bác bỏ vụ kiện này do: không xuất hiện bên liên quan và những chứng cứ đưa ra không đủ để cấu thành tội phạm.
Theo quy định của pháp luật, ai là người đã chấp hành? Ai là người xem thường pháp luật đã quá rõ ràng. Xin quý tòa xem xét lại cho công bằng, dân chủ và Nhân quyền.
Dựa trên nguyên tắc, quyền bình đẳng, quyền được sống và làm việc và sự an toàn của người dân là đạo luật tối cao. Người dân yêu cầu Tòa án Nhân Dân Thành Phố Bạc Liêu- Tỉnh Bạc Liêu hãy xem xét lại tất cả nguồn căn và chứng cứ, nên tôn trọng quyền dân sự, lắng nghe ý kiến của người dân, tôn trọng lẫn nhau theo pháp luật.

Họ và tên



Hồ Thị Thái Hiền.

Anonymous said...

VNam can dot pha khong phai chinh tri ma van hoa, xa hoi, quan trong nhat cach suy nghi cua nguoi Viet

Ai la Dang Vien,
May thang gia 70-80, bao thu lac hau
Trong cho gi bon gia nua thay doi,

Dac diem van hoa cua xa hoi VNAm la ton tho may thang gia, trong nha thi chu Hieu, ngoai duong thi bon can bo gia nua, bao thu, lac hau

Tai sao bon nguoi giao VNam ton tai
Vi bon chung no khong bi thu thach, khong bi dao thai, loai bo
khong doi hay phay thay doi,

Chac

Anonymous said...

Trong khi những lãnh đạo cộng sản Trung Quốc có hàng thập kỷ thu lượm kinh nghiệm quản lý trong thời bình, chọn lựa những lời khuyên thực tế về việc gì cần làm, tiếp tục củng cố niềm tin và hệ tư tưởng, thì các nhà cộng sản Việt Nam vẫn bế tắc trong một cuộc chiến tranh du kích khốc liệt với người Mỹ, không hề học hỏi được bất kỳ điều gì về cách quản lý, vận hành đất nước.
Hơn thế nữa, hầu hết những doanh nhân thành đạt ở miền Nam Việt Nam, những người đã quen thuộc với cách làm việc của chủ nghĩa tư bản thì lại bỏ trốn ra hải ngoại vào những năm 70.
Điều đáng nói hơn cả là cách nhìn nhận rất khách quan và tích cực về con người Việt Nam của ông Lý Quang Diệu. Ông cho rằng người Việt là một trong những dân tộc năng động và thông minh nhất trong khu vực Đông Nam Á.
Sinh viên Việt Nam thường xuyên giành được những điểm số cao nhất trong cách kỳ thi tầm cỡ quốc tế.
Với những con người thông minh như vậy, với tài nguyên thiên nhiên phong phú, đa dạng, bờ biển dài và đẹp, đáng lẽ Việt Nam phải giàu mạnh từ rất lâu rồi.