Blogger Widgets

Tuesday, October 15, 2013

Đôi điều trăn trở của một công dân với những nhà trí thức

QLB  
- Muốn tìm hiểu dân trí ở một quốc gia nào đó thì nhà nghiên cứu cứ đi thẳng vào sự sinh hoạt của quần chúng, nơi đó có nhiều hình ảnh, nhiều dư luận và nếp suy nghĩ cũng như lối sống của quần thể, đấy là những biểu hiện thực tế nói lên thực thể của một xã hội. Quốc gia nào cũng có riêng những nét đặc thù của nó. Ở Việt Nam, dẫu ít dẫu nhiều, người Việt cũng vẫn còn dính dáng tới một số tập tục ví như “Trọng phú khinh bần”, “Tệ tôn sùng bằng cấp và cá nhân”, “Phân biệt giữa thành thị và quê mùa”... Từ đó nảy sinh không ít những sai lầm là cố tin vào những nhà trí thức khoa bảng chủ xướng về những quan điểm, chủ trương hoặc hoạch định những đường lối, phương cách đấu tranh vân vân…

Tuy không quơ đũa cả nắm nhưng không ít những nhà khoa bảng quá xa rời thực tế, họ suy nghĩ và hành động trong điều kiện của một giai cấp, tầng lớp mà họ đang yên vị, cho nên nhiều bài viết và kể cả những tư duy của họ tựa như người đang đi trên một mặt bằng phẳng tiến hơn là lưu tâm đến những khúc khuỷu gập ghềnh. Hãy đơn cử một ví dụ để trình bày một cách cụ thể rõ nét hơn là có thể họ sẽ nói và viết được rất nhiều từ về đói nhưng họ sẽ có rất ít cái cảm giác về đói nó như thế nào, điều này cũng không lấy gì làm khó hiểu. Làm sao mà người ta lột tả hết cái đói khi mà bụng người ta đang no?. Cách diễn đạt về cái đói sao có hồn được khi tay chân không run rẩy, dạ không cào, mồ hôi không lã?.

Làm sao người ta có được bầu máu nóng và sự căm hận khi người ta vẫn bình chân như vại? Không hề bị tù đày, không hề bị tra khảo đánh đập, sỉ nhục thì làm sao có được những ý chí sắc bén và dứt khoát?

Mặc dầu tôi không hề phủ nhận sự đóng góp lớn lao của tầng lớp trí thức nhưng không thể vì đó mà cho họ là tất cả. Ai cũng dư biết rằng từ lời nói đến hành động, nó có một khoảng cách rất xa. Không có những trí tuệ soi đường dẫn lối thì đoàn quân hay rộng hơn nữa là tập thể xã hội sẽ mù mờ, đi trong mò mẫm, sự mò mẫm này, có khi cũng sẽ đi đến đích, có khi cũng sẽ chẳng bao giờ đến nhưng nếu không có đoàn quân, không có sự hưởng ứng của xã hội thì trí tuệ sẽ chỉ là ảo tưởng, sẽ không bao giờ đạt đến đích được.

Nói xa, không qua nói gần. Dân chúng là lực lượng chủ yếu quyết định vận mệnh của một quốc gia. Trong chiến tranh, họ là những chiến sĩ xả thân, trong hòa bình, họ là những bàn tay trực tiếp xây dựng xã hội và cuộc sống. Nhưng thực tế cuộc đời, lắm lúc lại xảy ra những điều tồi tệ đến với họ, ấy là những người được mệnh danh cho họ, đại diện cho họ, hưởng vô số phúc lợi từ công sức của họ lại chóng quên đi những sự hy sinh lớn lao đó, khiến họ phải buồn nản đau lòng.


Cá nhân lãnh đạo tài ba, tập thể lãnh đạo tài ba là người biết đem trí tuệ cùng sự dấn thân, sát cánh với toàn khối dân tộc, phải xem trọng nghĩa vụ của người dân cũng như cho họ được hưởng những quyền lợi mà họ đáng được thụ hưởng.

Sự thất bại trầm trọng nhất của chủ nghĩa cộng sản, đó là sự phân biệt giai cấp trong xã hội, ưu tiên cho chỉ mỗi một giai cấp và phong cho giai cấp ấy là giai cấp lãnh đạo! Sự phân biệt thành phần trong xã hội này là nguyên nhân chính của mọi nguyên nhân đưa đến mầm mống chia rẽ, hận thù, đối nghịch lẫn nhau và hệ quả của nó là tụt hậu, độc tài toàn trị, suy đồi đạo lý cũng như bất ổn xã hội. Đó là lý do tại sao chủ nghĩa cộng sản không thể trở thành hiện thực và nó sẽ không được tồn tại.

Nhiệm vụ chính của cá nhân hào kiệt, của tổ chức xuất chúng là phải nắm vững những tiêu chí nêu trên và lấy đó làm nền tảng, kim chỉ nam cho những luận cương trong phương thức đấu tranh.

Không có bất cứ một cuộc cách mạng nào đạt đến sự thành công qua đêm cũng như trong đời sống của con người, không đứa bé nào mới vừa lọt lòng mà đã biết đi, biết nói. Tất cả đều phải trải qua học tập và rèn luyện, một cách cụ thể hơn là người dân Việt Nam rất cần trang bị cho mình một số kiến thức khả dĩ có thể chấp nhận được trên căn bản của sự thật. Những nhà đấu tranh phải đáp ứng được nhu cầu này trên “cơ sở” tiện ích của nền tin học hiện đại. Vũ khí tin học sẽ làm vỡ tung bức màn bưng bít, lừa mị trí trá... Từ đó khơi dậy lòng tự trọng kèm theo sự uất ức bởi bởi đã bị lừa gạt quá nhiều. Ý thức sẽ chỉ đạo hành động, quần chúng sẽ đồng nhịp trên con đường hưởng ứng tranh đấu, có như vậy thì cuộc cách mạng mới đi đến thành công.

Sự thành công đến nhanh hay chậm, nó còn phải tùy thuộc vào cường độ tăng tốc dân trí và sự quyết tâm của toàn thể xã hội. Người cộng sản, họ biết coi trọng chính trị, biết đặt đúng tầm của tuyên huấn nhưng sự tuyên truyền của họ đã mang đầy tính khiên cưỡng, thêu dệt cũng như chứa đầy tính gian xảo, ví như họ xây một lâu đài chính trị trên bãi cát. Mỗi một khi sự lừa mị ấy được trưng bày ra ánh sáng của sự thật thì cũng còn có nghĩa là ngày sụp đổ của họ.

Nguyên Thạch

4 comments:

Anonymous said...

Nang cao dan tri ????
Well,
Chien tranh VNam 2 trieu nguoi chet
Gia su nhu 2 trieu nguoi do co trinh do nhu dan VNam hom nay, biet internet, mobil phone, ..thi lieu cho chap nhan chet khong ????

Ngan cao dan tri,
Sai lam,
Tai sao Phan Boi Chau that bai,
Ho Chi minh thanh cong,
Tai sao Vo Ng Giap thanh dai tuong, vi ho biet loi dung su ngu dot cua dai da so quan chung, cho muc dich cua minh.

Lanh tu tuong lai khong xuat than tu thanh than tu cho la tri thuc trong nuoc o VNanm

Chac

Hien Ho said...

Human Rights Violation in Vietnamese Court will happen?
Bạc liêu, ngày 17 tháng 10 năm 2013

Tôi tên: Hồ Thị Thái Hiền- SN 1981
Trú tại: Số 24 Trần Quang Diệu, khóm 10. phường 1, thành phố Bạc Liêu, tình Bạc Liêu.


Theo Thông Báo Về Việc thụ lý vụ án của Tòa Án Nhân Dân Thành Phố Bạc Liêu số: 92/TB-TLVA do thẩm phán Châu Minh Nguyệt ký ngày 16/10/2013 thì trong thời hạn 15 ngày kể từ ngày nhận được thông báo này, tôi phải nộp cho Tòa án: Văn bản ghi ý kiến của mình đối với người yêu cầu khởi kiện và các tài liệu chứng cứ liên quan.


Nếu tòa án nói đến các tài liệu chứng cứ liên quan thì xin quý tòa hãy đưa giám đốc Eximbank Bạc Liêu hồi xưa tên là: Nguyễn Mạnh Triều đến Tòa để làm rõ vụ việc theo chứng cứ liên quan vì người mới thì không có liên can đến vụ án này vì pháp luật là phải có chứng cứ và nguồn căn. Ông Triều làm sai nhưng trốn tránh. Ông Trương Quốc Khánh là giám đốc mới không biết sự việc trước kia nên tôi không chấp nhận vụ án này. Tôi yêu cầu đưa nguyên đơn là ông Triều ra. Vì người dân có quyền khiếu nại, bãi nại (Nhân Quyền, dân chủ).
Do án tại hồ sơ nên tôi đã trình bày miêu tả toàn bộ sự việc 1 cách chính xác, khách quan, rõ ràng và có chứng cứ như: ghi âm, văn bản, nhật ký làm việc theo trình tự thời gian. Xin Tòa hãy xâu chuỗi các sự kiện lại 1 cách logic.
Theo thẩm phán Châu Minh Nguyệt, Tòa sẽ hòa giải 3 lần mới đưa ra xét xử nhưng hòa giải lần đầu nguyên đơn đã ký tên kiện tôi là ông Nguyễn Mạnh Triều đã không xuất hiện.
* Lưu ý:
Ở đây, ai là người: Biết luật mà vẫn phạm luật?
Vì khi người dân vay vốn ở ngân hàng, thời hạn 10 năm. Chưa đến thời hạn, tôi không giựt, không trốn chạy nhưng Tòa án Bạc Liêu lại thụ lý vụ án, đem quyết định này ra xử là nguyên nhân gì?

http://giaohaoganxa.blogspot.com/2013/10/human-rights-violation-in-vietnamese.html

Hien Ho said...

Human Rights Violation in Vietnamese Court will happen?
* Lưu ý:
Ở đây, ai là người: Biết luật mà vẫn phạm luật?
Vì khi người dân vay vốn ở ngân hàng, thời hạn 10 năm. Chưa đến thời hạn, tôi không giựt, không trốn chạy nhưng Tòa án Bạc Liêu lại thụ lý vụ án, đem quyết định này ra xử là nguyên nhân gì?
Đây là hợp đồng vay theo lương, ai cắt lương tôi?
http://giaohaoganxa.blogspot.com/2013/10/human-rights-violation-in-vietnamese.html

Anonymous said...

Sự thật mất lòng hay đau lòng: ngưoì trí thức khó làm được 1 quyết định mau chóng nhưng hiệu qủa. Vì sao? vì họ bận/ buộc phải suy nghĩ cặn kẽ lâu lắm, họ phải cân nhắc lợi hại, xem xét chu đáo..nhiếu khi mất cả đời họ vẫn chưa tìm ra phương án cho đời. Chính vì thế mà CSVN còn tồn tại đến ngày nay cho dù biết bao đàn áp trí thức đã xãy ra.